
AI-generated summary
Narrator is a 20-year-old woman suffering from gastric reflux, anxiety disorder, stress, and depression. She is forced to work 26 days a month without rest despite illness, while facing emotional neglect and unfair treatment in her family.
Bố chỉ coi tôi như một cỗ máy, ốm đau không được nghỉ, bắt buộc phải đi làm đủ 26 công mỗi tháng không thiếu ngày nào.
Tôi là nữ, 20 tuổi. Ở cái tuổi đẹp nhất đời người, tôi lại đang sống trong những ngày tháng đen tối, cô độc và bế tắc đến cùng cực. Nhiều lúc kiệt sức vì bệnh tật và áp lực bủa vây, tôi từng nghĩ đến những điều tiêu cực nhất để giải thoát, nhưng bản thân lại không đủ can đảm. Giấc mơ đại học của tôi đã phải khép lại từ lâu vì gia đình quá nghèo và vì một biến cố cay đắng là khi đi học, tôi bị người ta lừa gạt mất trắng.
Hiện tại, tôi vừa phải đi làm thuê để tự nuôi thân, vừa phải chiến đấu với căn bệnh trào ngược dạ dày và rối loạn lo âu, stress nặng cùng với trầm cảm. Bác sĩ chỉ định tôi phải kiên trì uống thuốc từ một đến hai năm, cộng thêm nghỉ ngơi, ăn uống đúng giờ. Thế nhưng, công việc hiện tại vô cùng vất vả, ngày nào cũng phải tăng ca đến tối mịt. Tôi thèm được nghỉ ở nhà một thời gian ngắn để chữa bệnh nhưng nghỉ rồi thì không có tiền nuôi sống bản thân (bố mẹ không thể nuôi được tôi mãi).
Đau đớn hơn, bố ép tôi phải đi làm. Ông chỉ coi tôi như một cỗ máy, ốm đau không được nghỉ, bắt buộc phải đi làm đủ 26 công mỗi tháng không thiếu ngày nào. Ngôi nhà tôi đang ở chưa từng là tổ ấm, mà là một nơi ngột ngạt với những bất công đến tột cùng. Từ nhỏ đến lớn, tôi thường xuyên chứng kiến cảnh bố mẹ cãi vã, dọa ly dị, thậm chí đánh nhau. Bố tôi gia trưởng, bảo thủ, dù bị tai biến 4-5 năm nay và chỉ ở nhà nấu cơm, ông vẫn chứng nào tật nấy, đem tiền sắm sửa loa đài để hưởng thụ cá nhân. Mẹ tôi khó tính, hay soi mói tiểu tiết từng bữa ăn giấc ngủ, nhắc nhở rất nhiều về một vấn đề, thờ ơ và buông lời cay nghiệt với tôi. Mỗi khi tôi góp ý chuyện gì đó ví dụ như ăn uống sao cho đúng liền bị mắng là "trứng khôn hơn vịt".
Trong nhà, anh trai 25 tuổi đi làm văn phòng được mẹ cưng chiều hết mực, không phải động tay vào việc gì. Người ta nói đúng: "Sự nuông chiều tạo ra kẻ vô ơn". Anh ấy được nuông chiều đến mức vô tâm với bố mẹ, luôn đòi hỏi, thậm chí còn học thói gia trưởng của bố, nói rằng con gái phải chăm chỉ việc nhà. Dưới tôi là đứa em gái vô cảm, suốt ngày ôm điện thoại, tự ý lục lọi lấy điện thoại của tôi sử dụng mà không xin phép. Khi tôi than vãn về chuyện gì đó, em hoàn toàn làm ngơ.
Tôi là con giữa, người luôn phải chịu ấm ức một mình, vấn đề gì xảy ra mọi người cũng đổ tội hết lên đầu tôi, dán nhãn tôi là đứa "lắm chứng lắm tật" chỉ vì tôi bướng bỉnh, không chịu khuất phục trước những áp đặt vô lý. Tôi nhạy cảm, dễ khóc, đêm nào ngủ cũng chập chờn, có hôm trắng đêm ngồi khóc một mình vì bệnh tật hành hạ. Tôi khát khao tình thương đến mức thèm một cái ôm vỗ về cũng không bao giờ có được. Bước ra xã hội, tôi bị cô lập vì tính cách thật thà, không biết nịnh bợ, không giỏi nói lời hay ý đẹp hay biết pha trò như người ta nên không có nổi một người bạn. Mọi người chỉ nhìn lớp vỏ bọc bên ngoài rồi nói tôi khó tính, "công chúa khó chiều", nhưng nội tâm tôi khao khát được yêu thương, được lắng nghe và tôn trọng dù chỉ một lần.
Chuyện tình cảm của tôi cũng đổ vỡ nhanh chóng, chỉ toàn yêu qua mạng, còn ngoài đời tôi không có ai yêu vì tôi biết mình nhạt nhẽo và ngoại hình không được xinh đẹp nên chẳng ai yêu. Về công việc, tôi mong muốn tìm một công việc nhẹ nhàng hơn dù lương thấp cũng không sao để chữa bệnh nhưng quá khó vì bản thân không có kinh nghiệm trong việc đi tìm công việc phù hợp cộng thêm việc bản thân không được giỏi giang, không được việc cho mọi người. Đi đâu, làm ở đâu cũng bị chê bai và nhận lại ánh mắt ghét bỏ từ mọi người xung quanh. Tôi không sống lừa lọc ai, chỉ có người khác giả dối, lừa gạt tôi. Tôi cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng, như bị ra rìa trong thế giới này và ước gì mình chưa từng được sinh ra.
Tôi khao khát có được sự bình yên, khao khát một bờ vai chân thành để dựa vào mỗi khi yếu lòng nhất, khao khát có một người lắng nghe, thấu hiểu, tôn trọng tôi, nhưng xung quanh chỉ toàn sự quay lưng. Tôi còn rất nhiều tâm sự chôn giấu trong lòng, nếu có độc giả nào thực sự muốn lắng nghe và chia sẻ cùng tôi, xin hãy liên hệ thông qua tòa soạn. Tôi phải làm sao để đứng dậy và cứu lấy cuộc đời mình khi mọi thứ trước mắt đều là một màu tăm tối?
AI outlook — possibilities, not facts
Narrator will continue to struggle with health and work balance without external intervention
Likely · Within months
Narrator may seek help through the editorial office contact mentioned in the text
Possible · Within weeks

Sau đợt sắp xếp đơn vị hành chính năm 2025, xã có diện tích 27,36 km² và dân số 192.230 người trở thành xã có mật độ dân số cao nhất Việt Nam với khoảng 7.026 người/km². Xã này hình thành từ việc sáp nhập 3 đơn vị hành chính cũ, nằm ở khu vực đô thị hóa mạnh và nổi tiếng với vườn trầu xanh mướt, gắn với câu ca dao về 'trầu cau'.

Nhiều phụ nữ Nhật nộp đơn ly hôn với chồng sau khi người này qua đời để thoát khỏi gánh nặng chăm sóc gia đình chồng và các nghĩa vụ pháp lý.

Bà Nguyễn Thị Hanh (Bắc Ninh) nhận ra bức ảnh chân dung của mình trong ví tại mộ số 104 ở nghĩa trang liệt sĩ Tam Thái (Đà Nẵng). Thông tin này giúp cơ quan chức năng bước đầu xác minh danh tính liệt sĩ Nguyễn Văn Hậu, hy sinh năm 1969.

Phenômenon 'giang hồ mạng' và ảnh hưởng của họ trong kinh doanh online, đặc biệt qua trường hợp Huấn Hoa Hồng, với câu hỏi về động lực mua hàng của người tiêu dùng.

Nhiều gia đình tại Hà Nội và TP HCM bất đồng quan điểm khi vợ chồng tranh cãi về việc xếp kín lịch học hè cho con. Các chuyên gia khuyến nghị phụ huynh cân bằng giữa học tập, vui chơi và lưu ý tiêm chủng trước năm học mới.

Đề xuất hoán đổi ngày làm việc để tạo kỳ nghỉ 4 ngày liên tục cho dịp lễ Văn hóa Việt Nam 24/11 được nhiều người đồng tình, kỳ vọng cải thiện chất lượng cuộc sống và kích thích kinh tế.