
Đội tuyển Việt Nam bảo vệ chức vô địch ASEAN Cup 2024 nhưng cảm xúc không sướng như trước do thể hiện không ổn định, phụ thuộc vào may mắn và sự chững lại phong độ của các cầu thủ trụ cột già, đồng thời thiếu máu trẻ từ các giải U23 và SEA Games không được phát huy.
AI-generated summary
Đội tuyển Việt Nam đã vô địch ASEAN Cup 4 lần (2008, 2018, 2022, 2024). Trong đó, lần 2022 là lần thứ ba liên tiếp vô địch sau khi từng thua Thái Lan ởFinale 2020 và 2022 trước khi thắng trên sân đối phương năm 2024.
Những cầu thủ trụ cột đa phần quen mặt và đã có dấu hiệu chững lại về phong độ.
Đội tuyển bóng đá Việt Nam đã bảo vệ thành công chức vô địch ASEAN Cup. Chắc chắn người hâm mộ rất phấn khích và tự hài vì thành tích này. Những người làm bóng đá chắc cũng rất hài long về những gì mà đội tuyển gặt hái được trong giải đấu năm nay.
Tất nhiên đối với chúng ta mỗi một chức vô địch của giải đấu cao nhất khu vực đều mang lại những cảm xúc khó tả. Vừa tự hào, vừa sung sướng, vừa khấp khởi những hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, một vị thế tốt hơn của đội tuyển nói riêng và cả nền bóng đá nước nhà nói chung trên bản đồ bóng đá châu lục cũng như thế giới.
Khi những cảm xúc bắt đầu lắng xuống thì có lẽ chúng ta nên nhìn lại một cách công bằng, khách quan về chức vô địch năm nay. Ở góc độ một người hâm mộ tôi phải thừa nhận một điều rằng chức vô địch lần này không mang tới được cảm giác "sướng" như những lần trước. Không phải vì đây đã là chức vô địch lần thứ tư nên đã ít nhiều bào mòn cảm xúc. Cũng không phải hiệu ứng truyền thông giảm sút khi giải đấu điễn ra ngay sau World Cup và trước thềm một giải đấu khác là ASEAN FIFA DAYS do FIFA tổ chức.
Mà sự giảm sút về cảm xúc xuất phát từ chính thái độ tham gia một số đối thủ cũng như sự thể hiện của đội tuyển chúng ta.
Để làm rõ hơn chúng ta hãy quay về với những lần ăn mừng chức vô địch của đội tuyển trước đây. Năm 2008 chúng ta lần đầu tiên được nâng cúp sau 12 năm giải đấu được tổ chức. Khi đó chúng ta cũng giành chiến thắng trước chính người Thái để phá vỡ thế song hành của Thái Lan và Singapore.
Nhưng điều quan trọng là cách chúng ta vô địch. Thật sự lần đó chúng ta đã vượt lên khỏi vị thế của một kẻ thách thức và trở thành một kẻ chinh phục, chúng ta có đầy đủ tâm thế của một nhà vô địch. Đó cũng là lần đầu tiên bóng đá nam chúng ta thi đấu sòng phẳng, ngang ngửa với Thái Lan sau rất nhiều năm bị họ át vía.
Đến năm 2018 phải sau 10 năm kể từ ngày có được chức vô địch đầu tiên chúng ta mới lại có được vinh dự lần thứ hai nâng cúp. Lần này đối thủ của chúng ta trong hai trận chung kết là Malaysia (đội tuyển trước đó cũng đã một lần vô địch).
Đến chức vô địch lần thứ 3 thì cảm xúc thật sự bùng nổ. Đối thủ của chúng ta lại là Thái Lan, đội vừa vô địch 2 kỳ liên tiếp (2020, 2022) sau một thời gian lận đận đi tìm vị thế ở sân chơi tầm châu lục không được như ý đang muốn quay trở lại khẳng định vị thế ở khu vực. Thời điểm này đội tuyển của họ vẫn có gần như đầy đủ lực lượng mạnh nhất và một huấn luyện viên lão làng người Nhật (ông Masatada Ishii). Đặc biệt chúng ta giành cup ở trận đấu cuối cùng ngay trên đất người Thái.
Còn năm nay chúng ta vô địch nhờ có một sự chuẩn bị chu đáo, tập hợp được gần như đầy đủ những cầu thủ tốt nhất đủ điều kiện thi đấu cho đội tuyển hiện tại. Một số bạn bè tôi có quan tâm và am hiểu bóng đá khu vực khi biết tình hình chuẩn bị của các đội trước thềm giải đấu đã khẳng định Việt Nam sẽ vô địch.
Tuy nhiên, mặc dù có sự chuẩn bị nghiêm túc và nhiều thuận lợi hơn các đội khác nhưng trong suốt hành trình giải đấu đội tuyển đã để lại không ít lo lắng, hồi hộp cho người hâm mộ. Đó là thời điểm mà đội bị Singapore cầm hòa không bàn thắng ngay tại Mỹ Đình ở vòng bảng và định mất quyền tự quyết.
Đặc biệt ở hai trận chung kết với Thái Lan thì những điểm yếu của đội tuyển đã được bọc lộ khá rõ. Tôi không muốn đề cập đến tỷ lệ kiểm soát bóng giữa hai đội ( Thái Lan hoàn toàn vượt trội) vì đó có thể là lựa chon về mặt chiến thuật của huấn luyện viên (HLV).
Nhưng cách chúng ta tổ chức vận hành trận đấu, khả năng tranh chấp của từng cầu thủ là vấn đề đáng lo. Trong cả hai trận đấu chung kết mặc dù đã chủ động phòng ngự nhiều lớp nhưng chúng ta vẫn để các cầu thủ Thái Lan dễ dàng xâm nhập vào vòng cấm hay những vị trí nhạy cảm khác để sút bóng nguy hiểm. Ở trận lượt đi trên sân Rajamangala nếu không có thần may mắn và sự xuất thần của thủ môn Patrik Lê Giang chắc chắn chúng ta đã bị thủng lưới trước và chưa chắc đã có một tỷ số có lợi.
Còn ở trận lượt về hai bàn thắng và một quả penalty cho đội bạn cùng một số tình huống nguy hiểm khác cũng xuất phát từ sự thiếu chắc chắn trong tổ chức phòng ngự. Một trận hòa đủ để chúng ta lên ngôi vô địch cũng vẫn có yếu tố may mắn đồng hành. Nếu đặt giả sử một đội tuyển Thái Lan có may mắn hơn, có vài nhân tố sắc sảo hơn liệu chúng ta có vượt qua được họ?
Chắc chắn có người sẽ nói không cần biết là nhờ may mắn hay chơi yếu thế hơn miễn là có chiến thắng, có chức vô địch là được. Điều đó cũng không sai, nhưng cách vô địch và cách thể hiện được tâm thế của nhà vô địch cũng rất đáng được quan tâm.
Điều đáng lo hơn là khoảng trống về lực lượng phía sau chức vô địch của đội tuyển. Ngoại trừ Đình Bắc là cầu thủ trẻ đã khẳng định được mình thì giải đấu lần này chúng ta không phát hiện được một nhân tố nào mới cả.
Những cầu thủ trụ cột đa phần quen mặt và đã có dấu hiệu chững lại về phong độ. Trong số 3 cầu thủ nhập tịch được gọi vào đội tuyển lần này thì có hai người đã ngoài 30 tuổi (Hoàng Hên và Tài Lộc), Xuân Son cũng đã ngấp nghé tuổi 30.
Các cầu thủ thuộc lứa U23 trong thành phần vô địch giải U23 Đông Nam Á và SEA Games 2025 hoặc không được triệu tập lên tuyển hoặc có được gọi nhưng không thể hiện gì nhiều (trừ Đình Bắc như trên đã nói) chắc chắn không phải HLV có sự phân biệt đối xử gì ( vì cũng chính ông là người trực tiếp dần dắt họ ở hai giải đấu đó) mà chính là trình độ cũng như kinh nghiệm thi đấu của họ còn có khoảng cách khá xa so với các đàn anh.
Có lẽ chúng ta rồi cũng như Thái Lan trước đây, sau khi đã khẳng định được vị thế ở sân chơi khu vực thì sẽ tính tới những bước đi xa hơn.
Thế nhưng với những gì đang có trong tay và một khoảng trống lực lượng như hiện nay liệu chúng ta có thể vươn tới được tầm những sân chơi đẳng cấp hơn và thậm chí có giữ được vị thế của mình ở sân chơi khu vực khi những đối thủ trở lại với sự nghiêm túc?

Chuyên gia bóng đá châu Á Rhysh Roshan Rai đánh giá Việt Nam xứng đáng vô địch ASEAN Cup 2026 sau trận chung kết hòa Thái Lan 2-2 (tổng tỷ số 4-2), nhấn mạnh sự ổn định, hiệu quả và khả năng thay đổi cục diện từ băng ghế dự bị, đồng thời khen ngộ các cầu thủ như Lê Giang Patrik, Nguyễn Hoàng Đức, Lê Phạm Thành Long và Nguyễn Đình Bắc, người được trao danh hiệu Cầu thủ hay nhất giải.

Đại tướng Phan Văn Giang, Phó thủ tướng và Bộ trưởng Quốc phòng, cùng đại tướng Lương Tam Quang, Bộ trưởng Công an, tham dự sự kiện thể thao tại Hà Nội với hàng nghìn người dân mặc áo đỏ, xuất phát từ quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục. Đại tướng Phan Văn Giang khen ngợi ý tưởng sáng tạo của chương trình, nhấn mạnh giá trị của nó nằm ở việc kết nối các hoạt động thể thao quần chúng từ mọi miền đất nước thành một không gian rộng lớn, thể hiện sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Lionel Messi ghi bốn bàn và kiến tạo một lần, giúp Inter Miami đánh bại Montreal 7-1 tại MLS, dứt chuỗi năm trận không thắng và ghi lại chiến thắng lớn nhất trong lịch sử câu lạc bộ.

Tottenham Hotspur thua Newcastle 0-2 ở vòng hai Ngoại hạng Anh, trải qua hai trận thua liên tục mà không ghi được bàn thắng nào sau khi chi 413 triệu USD để mua tám tân binh trong mùa hè. Đội ngũ mới chưa thể hòa nhập, thiếu kết nối và bản lĩnh, trong khi HLV Roberto De Zerbi phải đối mặt với thách thức biến đầu tư thành hiệu quả trên sân cỏ.

Cựu trung vệ Jamie Carragher cho rằng Chelsea có thể trở thành đối thủ chính của Arsenal trong cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh nhờ ba yếu tố: việc bổ nhiệm HLV Xabi Alonso, không dự Cup châu Âu và sự tài năng của Cole Palmer, whom he believes should have been selected for England's World Cup squad.

Giải VnExpress Marathon Vũng Tàu Herbalife Cup 2026 diễn ra trong điều kiện gió giật cấp 6, thu hút hơn 7.000 VĐV. Nguyễn Văn Khang vô địch 5km, Hoàng Thị Ngọc Hoa giành冠军 21km nữ, Hoàng Nguyên Thanh vô địch 21km nam, Lê Hữu Lộc thắng 10km nam.